Thạch Bảo Khanh - hiện tượng thú vị tại V.League: 34 tuổi, vẫn ghi bàn!
Cập nhật 03-08-2013 | 09:40 - Được xem: 4376
Ở tuổi 34, tiền vệ Thạch Bảo Khanh vẫn thi đấu miệt mài và trở thành cầu thủ Việt Nam cao tuổi nhất ghi bàn tại V.League 2013. Chủ nhân của thành tích rất hiếm có ấy đã có buổi tâm sự với báo phóng viên về chuyện đời, chuyện nghề của mình.

CHAI BIA, BAO THUỐC VÀ QUẢ BÓNG

- PV: Làm sao để Bảo Khanh vẫn ghi bàn ở tuổi 34, trong khi các cầu thủ cùng lứa đều đã giải nghệ?

- Tiền vệ Thạch Bảo Khanh: Đó là kết quả của quá trình giữ gìn và tập luyện tích cực trong cả chục năm. Tôi lớn tuổi rồi, phải tự điều chỉnh giáo án tập luyện. Lúc chấn thương, phong độ dễ xuống, mình phải biết cách tập hồi phục. Quãng thời gian nghỉ giữa mùa, hết giải cũng rất quan trọng và tôi phải tập luyện, nghỉ ngơi tích cực.

- Nhiều người bảo bí quyết của Bảo Khanh là nói “không” với bia rượu, thuốc lá?

- Tôi có người bạn uống rượu giỏi nhưng đá bóng vẫn rất hay. Tôi hay ốm vặt và dễ chấn thương nên muốn đá bóng thì phải giữ gìn. Mặt khác, cơ thể tôi không nạp được bia rượu, chỉ một cốc là say mà đã say là mất cả tuần. Chút bia rượu cũng làm đầu tôi đau như búa bổ, cảm giác có cái gì chạy trong người rồi mẩn ngứa. Còn thuốc lá, tôi chưa bao giờ hút.

- Bảo Khanh không có nhiều bạn trong nghề. Có phải vì anh muốn cách ly khỏi mặt trái của dân quần đùi, áo số?

- Tôi không quảng giao, không nhiều bạn và không hợp với đám đông. Tôi nghĩ, không uống bia rượu không có nghĩa là mình thiếu tôn trọng bạn mà vì mình không uống được và muốn giữ gìn cho sự nghiệp. Còn nếu vui, tôi có thể ngồi uống nước, café với anh em cả ngày. Những cầu thủ lớn tuổi, thay đổi thói quen là cực khó, mà nói chắc gì họ đã nghe. Chi bằng, mình cứ làm tốt việc của mình rồi mọi người nhìn vào, đánh giá. Biết đâu, thành quả của mình sẽ phần nào giúp họ hiểu ra.


SỰ CÂN BẰNG LÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT!

- Vô địch QG cùng Thể Công rồi bị loại khỏi đội tuyển và biến mất trong 2 năm rưỡi, anh đã vượt qua những thăng trầm ấy như thế nào?

- Năm 1998, tôi bị loại vì chấn thương dây chằng háng và HLV A.Riedl bảo: “Tương lai của cậu còn dài, cậu mới 18 tuổi và tôi không nhẫn tâm đánh đổi tương lai của cậu bằng một giải đấu”. Chấn thương khiến tôi hoang mang với 2 năm rưỡi không đá bóng và đi chữa khắp nơi, cả trong cũng như ngoài nước, mà chẳng biết nguyên nhân. Biết đâu, nếu đá giải đó, tôi có thể giải nghệ luôn thì sao?

- Điều gì quan trọng nhất trong sự nghiệp và cuộc sống của anh?

- Không ai mong chờ những điều không hay nhưng tôi đón chào nó một cách nhẹ nhàng nhất, với suy nghĩ rằng đó là một phần của cuộc sống, của cuộc chơi. Thất bại, chấn thương, những tháng ngày suy tư, thậm chí buồn bã cho tới lúc thành công, thăng hoa, vui sướng, tôi cũng đón nhận nhẹ nhàng. Tôi coi sự cân bằng là quan trọng nhất, không quá vui trong ánh hào quang và chẳng quá buồn khi thất bại. Khi suy nghĩ mọi thứ bình thường, mình sẽ giải quyết được vấn đề hiệu quả nhất.

- Bóng đá cho anh những gì?

- Bóng đá cho tôi nhiều thứ, những người bạn, gia đình hạnh phúc, thỏa mãn đam mê, cho tôi thăng trầm, với rất nhiều cung bậc, màu sắc của cảm xúc. Sự nghiệp của tôi không êm đềm chút nào. Tôi vui bởi tôi đã vượt qua rồi nhưng nếu bạn ngồi với tôi cách đây hơn chục năm thì khác lắm. Bóng đá tôi luyện tôi thành người ý chí hơn và nếu không có môi trường Thể Công, không biết dậy lúc 06h00 sáng cũng như đi ngủ lúc 21h00 thì tôi không có được như ngày hôm nay.

- Bảo Khanh có thể bật mí về ước mơ sau khi giải nghệ?

- Tôi mơ đào tạo được một thế hệ cầu thủ có cả đức, cả tài, được trang bị kỹ năng chơi bóng, kỹ năng sống để tự tin khi bước ra cuộc sống. Thường thì một lớp đào tạo khoảng 50 cháu, 3 đến 5 cháu được lên đội 1 đã là nhiều, khoảng 10 cháu đi các đội khác. Số còn lại, chúng ta trăn trở xem họ trở thành những ai và sống ra sao? Cái đó, không ai làm được một mình mà tất cả phải nỗ lực. Sau này, tôi mong sẽ uốn nắn các cháu nhỏ thành nếp để trở thành cầu thủ hay một công dân tốt, với suy nghĩ và hành động tích cực.

- Xin cám ơn và chúc anh có những ngày hạnh phúc!


NHỮNG CÁI NHẤT CỦA THẠCH BẢO KHANH

1. Năm giàu cảm xúc nhất - 1998
Năm 1998, tôi lần đầu bước lên đội 1 Thể Công và được tham dự giải VĐQG, giải đấu lớn đầu tiên trong đời. Rồi Tiger Cup 1998 diễn ra trên sân nhà, tôi bị HLV A.Riedl loại bởi chấn thương. Với tôi, được gọi vào đội tuyển, làm đồng đội của nhiều hảo thủ đã là phần thưởng quá lớn rồi. Bị loại không có nghĩa là dấu chấm hết, mà chỉ cho tôi thêm một sự trải nghiệm. 1998 là năm không thể nào quên của tôi, cả trên phương diện bóng đá lẫn cảm xúc.

2. Nỗi đau lớn nhất: Thể Công bị giải thể
Không chỉ với các cầu thủ mà tất cả những người yêu mến Thể Công, thông tin đội bóng thân yêu bị giải thể khiến ai cũng sốc và hụt hẫng. Nó là máu thịt rồi. Ngay cả khán giả, có những người còn buồn đến mức chẳng thiết ăn uống. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, tôi chấp nhận, cố gắng cất nỗi buồn ấy đi và lấy lại cân bằng để tiếp tục cho công việc.

3. Món quà khó quên nhất: Ngôi sao giấy của nữ sinh viên
Cầu thủ Thể Công rất được yêu mến và tôi cũng nhận được rất nhiều thư, quà của NHM. Tôi vẫn giữ tất cả như tài sản của sự nghiệp. Khó quên nhất là món quà của một nữ sinh viên. Cô ấy rất khéo tay, gấp không biết bao nhiêu ngôi sao nhỏ xíu rồi đựng đầy trong một cái hũ lớn để tặng tôi. Thật hạnh phúc khi biết mình được yêu quý và cũng vui khi biết cô ấy đã có gia đình hạnh phúc.

4. Bất ngờ lớn nhất: Người bạn đời
Bất ngờ lớn nhất và cũng là hạnh phúc lớn nhất chính là vợ tôi. Tôi quen cô ấy qua một người bạn không phải là cầu thủ và những buổi đầu tiên gặp nhau, cô ấy không quan tâm gì về bóng đá và cũng chẳng biết Thạch Bảo Khanh là ai, làm nghề gì. Nhưng bây giờ, cô ấy cũng đam mê bóng đá và đương nhiên, rất quan tâm đến các trận đấu của tôi. Đôi khi, niềm hạnh phúc đến một cách bất ngờ như thế.

Chủ  nhân của bộ sưu tập “thú chơi”
Bên cạnh niềm đam mê đặc biệt với trái bóng, Bảo Khanh còn có nhiều thú vui khác như nuôi cá cảnh, chim cảnh, trồng cây và nghiên cứu về xe hơi. Tiền vệ gắn liền với hình tượng đẹp về cầu thủ chuyên nghiệp cũng đang ấp ủ dự định kinh doanh liên quan đến bóng đá nhưng chưa tiết lộ vì sợ “nói trước bước không qua“.

Nguồn Báo Bóng Đá

VPF - Tin Tức
www.vpf.vn - www.vnleague.com

Các bản tin khác cùng chủ đề
  • Giám sát AFC chia sẻ kinh nghiệm về công tác tổ chức trận đấu (19-06-2018)
  • Lãnh đạo VFF dự Đại hội FIFA, cảm ơn FIFA luôn hỗ trợ bóng đá Việt Nam (14-06-2018)
  • Thắng sát nút SLNA, Quảng Nam FC lần đầu giành Siêu cúp QG 2017 (24-02-2018)
  • Sân Hàng Đẫy mở cửa miễn phí tại Trận Siêu Cúp QG 2017 ngày 24/2 (21-02-2018)
  • Ngày 24/2, diễn ra trận Siêu cúp Quốc gia - Cúp THACO 2017 (20-02-2018)
  • Chủ tịch FIFA Gianni Infantino khen bóng đá Việt Nam vĩ đại (08-02-2018)
  • Đội đoạt Siêu Cúp QG 2017 sẽ giành được 300 triệu đồng (07-02-2018)
  • Thua đậm đại diện Hàn Quốc, FLC Thanh Hóa xuống chơi ở AFC Cup (31-01-2018)
  • SLNA nhìn từ thành công của U23 Việt Nam: Vẫn vững vàng trong đào tạo trẻ (31-01-2018)
  • Hàng triệu NHM đón chào U23 Việt Nam: Hành trình phi thường (29-01-2018)
  • Đè bẹp Eastern SC, FLC Thanh Hóa cũng viết lịch sử châu lục (24-01-2018)
  • U23 Việt Nam 2-2 (pen 4-3) U23 Qatar: Hiên ngang vào chung kết (24-01-2018)
  • Xứ Thanh quyết phất cờ ở mùa giải 2018 (05-01-2018)
  • Gala trao giải Quả bóng Vàng 2017 - Đêm giữ lửa! (03-01-2018)
  • FIFA trau dồi, nâng cao nghiệp vụ chuyên môn cho các trọng tài hàng đầu Việt Nam (20-12-2017)
  • Công ty VPF và Báo Tiền Phong làm việc chuẩn bị cho trận siêu Cúp quốc gia 2017 (14-12-2017)
  • Danh sách các tác giả, tác phẩm đoạt giải Những Khoảnh khắc V.League 2017 (06-12-2017)
  • Rút tên cầu thủ Nguyễn Văn Quyết (CLB Hà Nội) khỏi danh sách đề cử "Quả bóng vàng" (01-12-2017)
  • Các trọng tài chính thức sử dụng trang phục mới của thương hiệu Mitre (27-09-2017)
  • LĐBĐVN tổ chức cuộc họp khảo sát việc thực hiện Luật thể dục, thể thao (14-08-2017)